“Chuyện này dễ giải quyết thôi. Mẹ, con cho mẹ một ý kiến này”, Tô Tô đi về phía trước, ra khỏi chiếc cổng vòm đúc bằng đồng, cô đỗ xe ở khu vực để xe đằng sau sơn trang Bát Phương, sau đó quay người tiếp tục nói với mẹ Tô, “Mẹ bảo họ giúp mẹ tìm một chiếc xe chở hàng, to hơn loại chở Lý Tiểu Vũ một chút. Sau đó mẹ đổ đất biến dị vào đầy bên trong, lắp thêm cả mấy ngọn đèn, thế là mẹ có nhà kính di động rồi.”
Thực ra theo suy nghĩ của Tô Tô, mẹ Tô cũng có thể trồng gạo và rau ở trong sơn trang Bát Phương, đối diện với nhà bếp doanh trại ở đằng sau của khách sạn không phải có vườn rau sao? Mẹ Tô hoàn toàn có thể tự mình trồng trọt ở đây.
Nhưng nếu mẹ Tô chỉ nghĩ xem làm sao để có thể dùng “đất biến dị” để trồng trọt, vậy cứ theo cách suy nghĩ của mẹ Tô, để “đất biến dị” vào trong xe chở hàng rồi trồng rau củ, lúa gạo trong xe chở hàng. Điều này cũng chẳng có gì không ổn, tới lúc muốn đi chỉ cần lái xe là có thể chạy.
Mẹ Tô cảm thấy đây là ý kiến rất hay, lúc đưa Tô Tô đến bãi đỗ xe, dọc đường còn gọi vài anh chàng, nhờ họ tìm cho một chiếc xe tải lớn. Sau khi nhìn Tô Tô về xe RV mới bận rộn quay về xem “đất biến dị” của bà.
Nói tới mấy anh chàng này đều là thuộc hạ của anh Bì, trong đó có hai người nhận nhiệm vụ đưa cơm cho mấy binh sĩ đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848531/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.