Lý Oánh ở sau Tô Tô không biết chết chưa, cô ta trượt từ trên chiếc xe Jeep quân dụng, người mềm nhũn ngồi xuống đất. Khuôn mặt cô ta đỏ tía, giống như nhịn thở lâu rồi mới được lên bờ, đột nhiên há miệng hít thở.
“Quay về đi, cổ tay tìm bác sĩ giỏi một chút mà ghép lại, còn nối được đấy.”
Tô Tô đi thẳng về phía trước, lớn tiếng tiễn khách. Cô bước đi vững vàng như phát hiện ra chuyện vô cùng to tát, cô cảm thấy mấy con giun trắng mà hai con gà biến dị đang ăn giống với giòi biến dị ở biệt thự trong góc khu mà cô phát hiện ra mấy tháng trước. Nếu bây giờ cô giết Lý Oánh và Vương Tử Kiều, để lại hai cái xác, không có lửa thiêu, có đốt lửa cũng không thành bụi được, lại thành chuyện phiền phức lớn.
Tô Tô đi rất nhanh, tiện tay túm mẹ Tô quay vào biệt thự, nhóm lính đặc công đang vây quanh Vương Tử Kiều nhìn thấy, Tô Tô không định xử nốt sao? Họ cũng thu lại “chưởng” của mình, chỉ chờ Vương Tử Kiều xuất hiện, Lý Oánh liền dùng cả tay chân, hấp tấp bò lên ôm chặt Vương Tử Kiều định nhào lên, nhỏ giọng nói:
“Về thôi, đừng chọc cô ta. Cô ta điên rồi!”
Lý Oánh đã nhìn thấy rồi, mới vừa rồi cô ta đã nhìn thấy. Mặc dù rất khó giải thích nhưng chỉ trong chớp mắt Lý Oánh đã hoàn toàn hiểu con người Tô Tô. Vẻ ngoài nhỏ nhắn xinh xắn đó của Tô Tô chỉ để che đậy cho một con ác ma mất nhân tính, giữ cho con ác ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848519/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.