Tô Tô hít một hơi sâu, mạnh mẽ đẩy Diệp Dục đang ôm cô ra, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, đánh về phía Diệp Dục, tức giận nói, “Anh chưa nói, anh chưa từng nói, anh sao có thể vô lại như vậy chứ? Lúc đó anh nói ở xưởng sửa xe, tự nghĩ lại thật kỹ đi.”
“Nghĩ nghĩ nghĩ, anh nghĩ, anh nghĩ! Em đừng cử động, bà cô à, ông đây xin em, đừng đánh nữa!” Để tránh cho Tô Tô quá dùng sức đấm anh làm đau tay mình, Diệp Dục vội vã lăn xuống giường, lại thấy Tô Tô nhảy lên muốn đánh anh tiếp. Lòng Diệp Dục run lên, sợ đến đầu đầy mồ hôi, vội vã nhào về, ôm lấy Tô Tô, nhẹ nhàng để cô ở trên giường.
“Lời này chắc chắn không phải do ông đây nói. Em nói mấy câu khác cho em giải sầu, chúng ta có thể nhận thì nhận. Nhưng câu này trái với nguyên tắc làm người cơ bản nhất của ông đây. Hôm nay dù em có đánh chết anh, anh cũng không thể nhận!”
Diệp Dục hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào là mình đã nói đại loại như “Đứa trẻ trong bụng Tô Tô là gánh nặng”. Anh đè Tô Tô xuống giường, hai tay cố định cánh tay Tô Tô, một chân chặn hai đầu gối cô lại, thật cẩn thận không đè lên bụng Tô Tô.
Mà mặt Diệp Dục quả thực là đang cố gắng suy nghĩ nghiêm túc, sau đó lại lắc đầu một lần nữa, “Chưa từng nói! Con của ông đây làm sao có thể là một gánh nặng. Em hận anh, cho nên cố tình muốn gán cho anh tội danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848478/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.