“Ồ, được!”
Có nước có mỳ lại có điện, Tẩm Nguyệt đương nhiên sẽ không từ chối. Trên thực tế, có thể làm điều gì cho đội ngũ này dù là nhỏ nhặt, Tẩm Nguyệt đều cảm thấy thoả mãn - nó chứng tỏ cô vẫn là một người có ích.
Đợi sau khi Lý Oánh xả nước xong, Tẩm Nguyệt bê bát mỳ chuẩn bị cho Tô Tô, cẩn thận bỏ vào một cái túi nylon, dặn dò với Duệ Duệ:
“Con trai, mang mỳ đưa cho chị Tô Tô đi. Mẹ còn phải làm cho các cô chú khác.”
“Vâng ạ!”
Duệ Duệ đã no nê, hiểu chuyện gật đầu, tay nhỏ xách theo túi nylon, đi về phía xe của Tô Tô.
Lúc này, Tô Tô đang ngủ ở trong xe. Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy có tiếng gõ cửa xe của mình nho nhỏ rời rạc, không có ác ý; đó còn là một bé dị năng giả, năng lượng rất yếu ớt.
Tô Tô mơ mơ màng màng mở cửa xe, nghiêng đầu, híp mắt liền nhìn thấy Tiểu Ái vẻ mặt tươi cười xách theo một cái túi nylon to màu trắng, gọi cô:
“Mẹ bảo ăn mỳ thôi.”
Mẹ ăn mỳ thôi!!!
Tô Tô bỗng nhiên đau thấu tim gan, hai mắt trợn to, mơ màng nhầm lẫn kiếp trước kiếp này, lao ra ôm đứa bé hai tuổi trước mặt, gào khóc:
“Xin lỗi… xin lỗi… xin lỗi con… mẹ không cố ý, mẹ không cố ý!!! Xin lỗi, con ở đâu? Con ở đâu???”
Cô không cố tình bỏ lại Tiểu Ái, cô thật sự không cố tình, cô chỉ định ra ngoài làm nhiệm vụ nhưng không dẫn Tiểu Ái theo được, tuyệt đối không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848394/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.