Tô Tô đã nhanh chóng có đáp án, sau khi liên tiếp qua được mấy trạm kiểm soát, xe của cô bị Diệp Dục chặn lại. Đúng thế, lại là Diệp Dục!
“Hi!”
Diệp Dục đứng dưới ánh nắng mặt trời, tươi cười giơ tay vẫy chào Tô Tô đang ở trong xe. Phía sau lưng anh chính là một trạm kiểm soát mới. Rõ ràng anh không phải ở đây để canh gác mà nhận được tin tức nên chạy đến đây để chặn người. Tô Tô thấy bộ quần áo trên người anh khác hẳn mọi người: đồ chống đạn màu xanh đen, tai đeo một máy bộ đàm loại nhỏ, đầu đội mũ sắt và bên trong đôi bốt cao cổ quân đội chắc chắn còn cài hai con dao găm.
Tô Tô dừng xe lại, hạ kính xe xuống. Diệp Dục đến gần, anh chống tay lên nóc xe, hơi cúi người nhìn cô đang ngồi trên ghế lái xe. Cô và anh cứ thế nhìn nhau chằm chằm một lúc, thấy Diệp Dục không nói gì, cô mới chậm rãi mở miệng, khẽ hỏi:
“Bên trong Đức Thành xảy ra chuyện gì rồi?”
“Cầu vượt bị sập rồi!”
“Lừa quỷ à, cầu vượt sập sẽ điều động bộ đội đặc công các anh sao?”
“Hả?? Sao cô biết tôi là bộ đội đặc công?”
Diệp Dục tròn mắt ngạc nhiên. Phần trắng của mắt nổi bật trên gương mặt cháy nắng đen nhẻm. Giọng điệu kỳ quái của anh khiến Tô Tô không nhịn được liếc xéo anh một cái.
“Trên mặt anh có viết đấy!”
Diệp Dục còn đưa tay lên sờ vào mặt mình thật. Anh lập tức hiểu ra mình đã bị Tô Tô giễu cợt, cảm thấy rất vô vị, phất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/250097/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.