“Bọn chúng cảm tử hay không không quan trọng…(~.~)” - Hitomi nhìn bờ vai run run của Miyuki nhẹ giọng nói.
Cô nhóc dĩ nhiên chẳng phải thương sót gì đám tội đồ kia, mà đang giận dữ trước kẻ chủ mưu táo tợn đằng sau.
"Tội phạm và khủng bố là lũ cặn bã của xã hội và kẻ đứng đầu thường không mạo hiểm với tính mạng của họ như trong trường hợp này. Chẳng có ích gì để tức giận cứ mỗi lần xảy ra như vậy. Bên cạnh đó, anh quan tâm đến mục đích đằng sau của cuộc tấn công…(- -)!"
“Tựa hồ, trường của chúng ta bị nhằm vào...Cửu Hiệu Chiến sao…”
Hitomi câu nói đột ngột bỏ dở giữa chừng, bởi vì một cái quen thuộc giọng nói vang lên:
“Yaho...Chào, đã một tuần rồi, các bạn thế nào rồi... ≧◠◡◠≦✌"
Một cô gái trẻ đang ngồi trên ghế bành vẫy tay về phía cô. Cô ấy mặc một chiếc quần sóc, đôi xăng đan để lộ đôi chân và một chiếc áo khoác hở vai.
Còn ai khác ngoài Erika đây. Mà có vẻ cô nàng này đang nhầm lẫn đây là khu nghỉ mát.
“Tatsuya...Kizari...Mấy cậu tới gì trễ thế...Tui ngồi ngóng trông mỏi cổ…”
“Ủa... Erika nè, tại sao cậu lại ở đây…(0.0)?" - Miyuki ngạc nhiên hỏi.
"Tất nhiên là để cổ vũ cho các đội viên yêu quý của tui...☜(˚▽˚)☞!” -Eria tí tởn thần sắc đáp.
Hitomi và Tatsuyamặt mày đen thui, “Coi bộ là vận dụng quan hệ hửm...Erika, tôi cứ tưởng…”
“Tưởng là tôi không thèm vận dụng quan hệ chứ giề...Sai nhá...Tôi chỉ không thích cái cách mọi người chỉ trỏ rồi bàn tán tôi là con gái nhà Chiba thôi, còn có quyền lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844775/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.