Còn cô bé đó, là tôi…(0 0)!”
Oanh!
Lời nói của Mayumi giống như một hồi chuông gõ vang.
Tại nháy mắt kết thúc cố sự, Hitomi trong đầu ký ức nhanh chóng ùa về.
Cậu không ngờ, cô bé năm ấu, là vị hội trưởng đáng yêu này.
Mười một năm trước, ở Hitomi ánh nhìn, đây chỉ là một cái phúng phính khóc sướt mướt cô gái nhỏ, đang cần người an ủi và hỗ trợ.
Ngay cả tên tuổi của cô, cậu cũng chưa từng hỏi, bởi vì Hitomi chỉ là một anh hùng vô danh qua đường, cứu giúp và trừng phạt kẻ ác xong liền đi.
Có điều, bây giờ thì tựa hồ hơi nguy hiểm a, Hitomi đầu óc xoay chuyển cực tốc.
Chẳng cần phải nói, nhân vật chính trong câu chuyện vừa kể, cô nàng đối diện, dường như đang nghi ngờ cậu. Chỉ cần nhìn thái độ nhập tâm và thần sắc của cMayumi là đủ hiểu.
Hitomi cũng nghĩ chưa ra bản thân đã để lộ mánh ở chỗ nào, bây giờ điệu bộ của Mayumi rất ư chi là đáng lo.
Cô nàng thổ lộ câu chuyện này chắc chắn không phải là để kể lể chuyện xưa, có lẽ một phần là như thế, nhưng quan trọng hơn, Mayumi đang dò hét Hitomi.
Cô đang coi thử vẻ mặt và trạng thái của cậu biến hóa như thế nào sau khi nghe câu chuyện của bản thân.
“Có chút thú vị, xen lẫn cảm động chuyện xưa...Nhưng Mayumi - chan gọi tôi ra đây không phải chỉ vì điều này chứ…(~.~)!?”
Hitomi đại khái đoán ra được ý tứ của cô nàng, nhưng đoán và hiểu là một khái niệm, còn chứng thực lại là một chuyện khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844771/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.