Bầu không khí thoáng chốc âm ám, tựa hồ giảm đi mấy phần nhiệt độ.
“Thằng khốn...Cho mày chết...(☄ฺ◣д◢)!” - Một tên đột nhiên hét lớn, tay phải giấu sau lưng đồng thời rút súng ra chỉa thẳng về Hitomi.
“Không…~~~” - Mibu kinh hãi la lên, nhưng thoáng chốc nghẹn lại.
Chỉ thấy gã kia trong tay súng, bỗng xoay mòng mòng, thoát khỏi chưởng khống, trực tiếp đập cái “Bốp” vào mặt hắn ta, liền sống mũi đều bị gãy, máu chảy đầm đìa.
Hai tên địch nhân kia nhìn đồng bạn của mình kêu la thảm thiết, răng cửa rơi ra vài viên, không tự chủ được cảm thấy rét lạnh cõi lòng.
Hitomi liếc ngang, không ai dám hành động lỗ mãng, cậu mới chậm rãi duỗi tay, trầm giọng nói:
“Mibu-san, cái lý tưởng của cô không hề hiện thực…!”
“Một thế giới mà mọi người đều được đối xử như nhau, thực chất chẳng bao giờ tồn tại…(~.~)!”
“Tài năng, có thể là thiên bẩm, có thể là rèn luyện...Nếu đánh đồng tài năng với vô năng, đồng nghĩa với việc phủ nhận công lao, thành quả của một người chăm chỉ, so với một kẻ không bỏ ra bất kì thứ gì...Một thế giới phủ định năng lực như vậy, thì ai cũng chỉ là đổ bỏ đi...Một thứ rẻ mạt không có giá trị...►_◄!”
“Mibu-san đã bị bọn họ lừa rồi...Lợi dụng tâm khảm của cô, mà thành tựu lợi ích của chính mình...Đáng tiếc…(`・ω・´)!”
“Sự thật thì mất lòng, dối trá thì đường mật...Cái phũ phàng chân lý đằng sau những điều dối trá họ nói là như vậy đó, Mibu-san!”
Từng câu chữ của Hitomi giống như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào mặt Mibu, khiến cô đứng trơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844750/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.