Thi thực hành hóa ra không khó khăn như Hitomi nghĩ.
Địa điểm thi của cậu là một cái giống như phòng thí nghiệm, xung quanh có đủ các mô hình để học sinh dễ dàng thi triển ma pháp.
Ngoại trừ một vài yêu cầu nâng cao nhằm thêm điểm cho các học sinh xuất sắc, cơ bản cách chấm vẫn nhắm vào hai yếu tố chính.
Yếu tố thứ nhất là độ thuần thục.
Việc thông thạo sử dụng thuật thức và ma pháp được đánh giá rất cao, và cho điểm tương đối nhiều.
Bên cạnh đó, một pháp gia tài giỏi, cần phải biết chắt lọc thông tin trong thời gian cực ngắn khi đối đầu với kẻ địch, họ phải lường trước được các tình huống có thể xảy ra và vô hiệu hóa kịp thời ma thuật của đối phương.
Bởi vậy, thứ hai yếu tố sẽ là tốc độ thi pháp và phản ứng.
Tốc độ ở đây thường phụ thuộc vào cách mà bộ não xử lý, và lượng Psion chứa trong mỗi người.
Có những người trời sinh đã là thiên tài pháp gia, tương tự, cũng có những người trời sinh đã là chiến sĩ, thể thuật đại sư.
Tất nhiên toàn bộ đều cần thông qua rèn luyện để phát huy tiềm lực bản thân, nhưng bản thân pháp sư thuộc về loại hình tiên thiên điều kiện,tức là Psion ban đấu sở hữu và sau này lớn lên gần như là một hằng số tăng trưởng cố định, khác biệt hẳn với thể thuật lưu phái.
Chính vì thế mà bẩm sinh tài năng pháp gia chắc chắn được ưu tiên hơn so với những chủng loại khác.
Còn một phương hướng cuối cùng, thường được gọi đùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844714/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.