Tokoyami trầm mặc thấp tiếng nói, “Cũng lỗi tại tới, nếu không mất khống chế, thì có lẽ đã chẳng gây phiền toái cho mấy cậu…(._.)!”
“Đừng nói vậy...Lỗi một phần ở mình nữa…(-.-)!”
“Mà mọi người đều có mặt ở đây hả…(o,o)!?”
Midoriya tò mò nhìn quanh hỏi.
Bầu không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ lùng.
Vài giây sau, Lida bước lên, thấp giọng nói, “Cũng không phải toàn bộ, Midoriya -kun...Jiro và Koda vẫn còn đang chờ điều trị...Ngoài ra thì…ರ_ರ !”
“Bakugo đã mất tích...Lớp chúng ta chỉ còn mười chín người mà thôi…(0-0)!”
Todoroki thẳng thừng nói, bên cạnh Ashido mặt mày tái mét, chỉ sợ Midoriya vừa mới tỉnh giấc lại bị thằng bạn nửa băng lửa nói kích thích tâm thần.
Midoriya cúi đầu im lặng, nhưng bả vai run run đã nói lên tất cả.
Nó ngước mắt nhìn trần nhà, mồi hồi sau khẽ mở miệng, thanh âm thẫn thờ, “All Might…Chú ấy từng nói rằng, chú không thể cứu được những ai nằm ngoài tầm với của chú…(._.)!”
“Chính vì vậy, chú ấy luôn cứu giúp tất cả nạn nhân trong tầm tay của mình…”
“Bakugo không vượt quá tầm kiểm soát của tớ, đúng ra tớ phải cứu được cậu ấy mới đúng…(^;_;^)!”
Từng giọt nước mắt đã lăn trên gò má ngăm đen đầy tàn nhang của thằng nhỏ, Midoriya nói chuyện, mà cứ như đang phát tiết sự phẫn nộ của bản thân. Và đối tượng phát tiết ấy, không ai khác ngoài chính nó.
Nắm tay siết lại, bóp chặt tại thành giường, Midoriya nghẹn ngào nói, “Sức mạnh của tớ đang sở hữu…Mục đích tồn tại, chính là vì hỗ trợ người khác…”
“Tại sao cơ chứ…Tất cả những gì thấy Aizawa nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844671/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.