Hitomi dẫn Eri đi vòng quanh con phố gần trường cao trung U.A; nhìn tiết trời cau mày lẩm bẩm, “Hôm nay, xui xẻo a…(~.~)!”
Ngày này, có chút u ám.
Mưa phùn rả rích, không to cũng không nhẹ, lại làm xám xịt cả màn trời.
Từng đám mây đen kèm theo tiếng sét đùng đoàng và ánh chớp chói lóa thỉnh thoảng vang lên, đinh tai nhức óc.
Lạnh lẽo khí lưu tuồn khắp các nẻo đường, từ hẻm nhỏ đến đường lớn, dưới cái ướt buốt của mưa phùn, càng làm người ta cảm thấy lạnh giá.
“Onii –sannn…Sấm sét thật là đáng sợ…uuu… ●﹏●!”
“Có onii –sann, sấm sét không đánh tới Eri đâu…!”
“Ừmmm…!”- Eri đầu nhỏ gật lia lịa như gà con mổ thóc, “Ở bên Onii –sannn, Eri không sợ, giống như khi Eri ở cùng với Mirio –san vậy đó…(*o*)!”
“Tụi mình đi ăn cá viên chiên nhé…(^.^)!”
“Cá viên chiên là gì vậy anh…(o,o)?!”
“Anh nghe nói, nó nhập khẩu từ một quốc gia nổi tiếng ở Châu Á đó…Hiện tại đang rất được ưa chuộng trên thế giới…!”
“Vậy mình đi mau onii-sannn…Eri muốn nếm thử…(*-*)!” – Cô nhóc hai mắt hiện lên vô số ngôi sao nhỏ, một mặt háo hức hô to.
“Tốt…Xuất phát thôi…!”
Tích…tích…~~~
Từng giọt mưa, nhẹ theo gió, bay ngang qua khuôn mặt hai anh em.
Nhưng kì lại thay, cả hai người, đều không hề có cảm giác mát lạnh nào.
Tựa hồ có một tấm màng vô hình, tại ngăn cách nước mưa cùng con người…
Dưới chiều mưa, hai bóng hình chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng líu ríu của con nít.
Tất cả, thật là an bình…
An bình, trong cái ngày se lạnh chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844660/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.