Trông thấy bộ dáng ngơ ngác và vẻ non nớt trên khuôn mặt Hitomi, trẻ tuổi trụ trì thần sắc có chút buông lỏng, nhưng khẩu khí vẫn còn cứng nhắc dò hỏi:
“Tại sao cậu lại xuất hiện ở rừng cây này, chẳng lẽ không biết rình coi người khác tập luyện là một hành vi rất dễ gây hiểu lầm hay sao…(~.~)!?”
“Xin lỗi đại sư…(-.-)!”
Hitomi cúi đầu chắp tay trước ngẩn thành khẩn nói, “Tôi là một lữ khách đi chu du khắp thế giới, mấy bữa trước vô tình tới rứng cây này nhưng bị lạc, bởi vậy mới có hành động đột xuất ngày hôm nay, mong đại sư lượng thứ cho!”
“Không có gì…!”
Trụ trì xua xua tay, chân mày giãn ra, xung quanh các đệ tử cũng không còn duy trì trận địa như gặp đại địch kia nữa.
“Nếu cậu không ngại, có thể theo chúng tôi về chùa…!”
“Chúng tôi có thể coi như là dân bản địa thành thục nhất ở nơi này!”
“Tốt quá, vậy thì cảm ơn đại sư!”
Hitomi nghe lời đề nghị, cảm thấy không vấn đề gì, liền gập đầu đồng ý ngay.
[Nhìn thoáng qua thì bọn họ cũng chẳng phải người xấu, cơ mà cứ lưu cái tâm nhãn vẫn tốt hơn…(- -)]
Hitomi trong lòng thầm nghĩ, chân vội nhanh chóng chạy theo, bắt kịp đoàn tăng lữ bắt đầu di chuyển về phía trước.
Trên đường, cái kia trẻ tuổi nhà sư, được mọi người gọi là Yamata, tò mò hỏi cậu:
“Vị lữ khách này, tôi có thể xin hỏi họ tên của cậu được không (0,0)!?”
Thấy những người kế bên như có, như không vểnh tai lên nghe, Hitomi cười nhẹ đáp:
“Đương nhiên, anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-viet-nhi-thu-nguyen/1844592/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.