Dịch: Chuhan
______
Sau khi kết nối video, gương mặt nhỏ xinh của Đô Đô vẫn chưa xuất hiện trên màn hình, mà Minh Hoài lại nghe thấy giọng nói vừa vui vẻ vừa non nớt trước: "Ba ơi!"
Trong khoảnh khắc trái tim Minh Hoài trở nên mềm nhũn tựa như bông, cậu chạm vào màn hình, trả lời: "Đô Đô, chào buổi tối nha, con nhớ ba không nào?"
Có lẽ Đô Đô đang cầm điện thoại, mặc dù nhóc con chưa lớn lắm, nhưng khá là thông minh. Bé tự tìm một cái giá đỡ điện thoại, còn người thì vẫn ngồi nghiêm chỉnh trong tấm thảm nhung mềm.
Vốn dĩ giờ này đáng lẽ Đô Đô đã đi ngủ rồi, nhưng mà bé thực sự quá nhớ Minh Hoài. Dì Trần nói với Minh Hoài rằng hiếm khi Đô Đô làm nũng nói với bà muốn đi ngủ muộn chút, để còn call video với Minh Hoài. Đô Đô cũng rất hài hước, để buổi tối có tinh thần không buồn ngủ mà buổi chiều bé ngủ rất nhiều, bây giờ nhìn khuôn mặt bé đỏ bừng lên, xem ra là có thừa tinh thần rồi.
"Nhớ chứ, con nhớ ba lắm." Đô Đô gật đầu lia lịa, rồi bé hỏi tiếp: "Ba ơi, bao giờ ba mới về nhà được ạ?"
Minh Hoài ngập ngừng nói: "Con đoán xem."
Gương mặt nhỏ nhắn của Đô Đô nhăn lại, từng ngón tay cũng nguẩy nguẩy, vẻ mặt bé thể hiện rõ sự khó khăn bối rối: "Con nghĩ ngày mai là ba về được rồi..."
Minh Hoài cũng không trêu bé nữa, cậu trực tiếp thừa nhận luôn: "Đúng đó, ngày mai ba sẽ về nhà."
Một nụ cười thật tươi nở rộ trên mặt Đô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-thich-anh/220597/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.