020921
Dịch: Chuhan
_______________________
Dù cho tối qua chất lượng giấc ngủ của Minh Hoài hiếm khi tốt như thế, thì cũng không thay đổi được sự thật là cậu chỉ ngủ năm sáu tiếng. Lúc trước ở trong khách sạn cậu luôn ở trong trạng thái thần kinh căng thẳng, lúc này về đến nhà rồi cậu mới thả lỏng người, cơn buồn ngủ cũng bắt đầu kéo đến.
Minh Hoài lặng lẽ mỉm cười nhìn dáng vẻ ngủ say của Đô Đô. Cậu nghĩ, tối qua không ngủ cùng Đô Đô được, sáng nay bù lại chắc không coi là muộn đâu nhỉ.
Nghĩ đến đây, Minh Hoài đi đến một bên giường, sau đó cẩn thận nhẹ nhàng vén chăn lên rồi nằm xuống bên cạnh Đô Đô. Đô Đô ngủ rất say, hoàn toàn không ý thức được người ba bé nhớ nhung đã ngủ ở bên cạnh mình.
Ổ chăn của trẻ con luôn mang mùi hương rất thơm, bình thường Minh Hoài rảnh rỗi chỉ thích ôm Đô Đô ngửi xem mùi hương này từ đâu có mà có. Về sau việc này làm dì Trần buồn cười rất lâu, dì Trần nói mùi hương này trên người đứa trẻ nào cũng có, cho dù Minh Hoài có mang Đô Đô trên người mình cả ngày cũng không dính được mùi hương này.
Suy nghĩ của Minh Hoài càng lúc càng xa, lông mi rung rung vài lần đã nhắm mắt lại ngủ thiếp đi, xem ra cậu thật sự rất mệt.
Trong phòng khách sạn, Kỷ Đình Khiêm một tay lau tóc, một tay thì cầm điện thoại không ngừng nói gì đó với đầu dây bên kia. Đôi mắt anh vừa thâm sâu lại tĩnh lặng, khiến người ta không thể đoán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-thich-anh/220583/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.