Tạ Vũ Phỉ nghe những gì Cố An Kỳ nói, tâm dần dần yên tĩnh trở lại. Xung quanh thứ gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không rõ ràng, tất cả mọi chuyện dường như đều không bình thường, không biết khi lúc đó trôi qua, bản thân mình sẽ ở nơi nào, một giây bình thường tựa như một giờ thật dài, mà một giờ có lẽ như một giây qua đi trong nháy mắt. Thời gian như trôi qua thật lâu, Tạ Vũ Phỉ trong lòng có chút hốt hoảng, gọi vài tiếng “An Kỳ” nhưng Cố An Kỳ không quan tâm đến cô, giống như không tồn tại nơi đây.
Thời gian dần dần trôi qua, Tạ Vũ Phỉ cũng từ từ bình tĩnh lại, chậm rãi nhắm mắt lại. Cô vốn diễn vai đại tiểu thư trong cuộc đấu tranh gia tộc mà trở thành vật hi sinh, như vậy nếu đột nhiên cô bị mù, trong lòng cảm thấy như thế nào? Nội bộ gia tộc đấu đá nhau không ngừng, thời điểm vừa mới bắt đầu có lẽ là sợ hãi, sợ hãi. Mất đi thị giác, cuộc sống của cô sẽ không có ban ngày mà chỉ có màn đêm chi phối, nhưng con người phải chấp nhận hiện thực cho nên cô cũng dần thích ứng với hoàn cảnh này, cũng có thay đổi, về phương diện khác mà nói nếu vị đại tiểu thư kia thật sự mất đi năng lực đoạt thế, thì có lẽ số người trong nhà trói buộc cô càng lúc càng ít, không cầ phải cuốn vào cuộc hỗn loạn phức tạp ấy.
Có lẽ… đối với cô mà nói, màn đêm so với ánh sáng càng làm cho cô có cảm giác an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-sao-tro-lai/40406/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.