Mười phút nghỉ ngơinhanh chóng trôi qua, Cố An Kỳ dặm ít phấn trắng lên mặt để mình trôngtiều tụy một chút. Sắc mặt tái nhợt cũng ngụy trang cho cô như đang bịbệnh, để người ta không nghi ngờ cô làm điều gì mờ ám trong phòng nghỉ.
Vòng thi đầu tiên loại khoảng hai phần ba số ứng viên, căn phòng vốn chậtních người nay lại rộng hơn rất nhiều. Cố An Kỳ ngồi trên ghế giám khảo, lặng lẽ nhìn phản ứng những người phía dưới, không nói một lời.
Vòng thi thứ hai rất đơn giản, chính là khảo nghiệm diễn xuất. Dù sao lầnnày đều là diễn viên đến ứng tuyển chứ không phải nhà thiết kế, diễnxuất tất nhiên là cửa ải lớn nhất.
Cố An Kỳ ngồi ở ghế giám khảo nhìn nhân viên mang gậy cho mọi người rút, khóe miệng hơi cong lên.
Trong đám người này, Đường Hải Lâm có thời gian ra mắt lâu nhất và độ nổitiếng cũng cao nhất, vì vậy mọi người đều tránh ra cho anh ta rút thămđầu tiên. Đường Hải Lâm cũng chẳng từ chối, ngẩng đầu ưỡn ngực đi lêntrước như đã coi mình thành người lãnh đạo của nhóm người này, đặt mình ở đẳng cấp cao hơn. Anh ta liếc nhìn đống gậy, sau đó rút ra một cây màuđen.
Cố An Kỳ nhìn cây gậy Đường Hải Lâm rút ra, ý cười lại càngsâu, cô đang sốt ruột muốn thấy vẻ mặt của Đường Hải Lâm khi đọc nộidung trong đó đây.
Sau khi Đường Hải Lâm bốc thăm, các nghệ sĩkhác lần lượt lên bốc, sau đó cầm cây gậy đi về phía sau, chuẩn bị xemcái mà mình đã bốc được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-sao-tro-lai/2492436/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.