Edit: Sabj
CốAn Kỳ dường như cũng không nóng nảy, bởi vì với những ai đồng ý nhận tờrơi cô đều mỉm cười thật tươi, trả lời mọi câu hỏi được hỏi, không hềlợi dụng ai nên rất nhanh chóng đã lấy được trái tim mọi người. Tuy quátrình này tốn không ít thời gian của Cố An Kỳ, nhưng tốc độ trên taydưới chân của cô không hề chậm lại, tốc độ phân phát tờ rơi vô cùngnhanh chóng. Cho tới lúc xế chiều, mấy thùng tờ rơi lớn đã được phát gần hết.
Nhân viên bên cạnh thấy Cố An Kỳ như vậy thì vô cùngchoáng váng. Hiệu suất của cô còn tốt hơn vài lần so với nhân viên pháttờ rơi chuyên nghiệp.
“Đã đến giờ” khi hoàng hôn buông xuống, thời gian để Cố An Kỳ phát tờ rơi cũng kết thúc.
Cố An Kỳ từ từ trở lại xe, cởi bộ đồ con thỏ và giày thỏ ra, trên đường về “Octavia” thì nhân tiện trả lại.
Nụ cười tươi của Cố An Kỳ cuối cùng cũng được hạ xuống, cô vỗ vỗ hai má,làm vài động tác massage cho mặt. Vừa rồi thần kinh của cô lúc nào cũngtrong trạng thái căng như dây đàn, chẳng những phải tìm cách phát tờ rơi nhanh nhất, mà còn mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, lúc nào cũng sẵn sàng đối phó với mọi vấn đề có thể xảy ra.
Hiện tại cô hiếmhoi mới có giây phút được nghỉ ngơi, nhưng lại không thể thả lỏng quámức. Người bên cạnh không phải quản lý Chu Á Kiệt lời ít ý nhiều côquen, mà là nhân viên đang khảo sát cô.
Cố An Kỳ không phải người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-sao-tro-lai/2492408/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.