Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Trong ốc đảo, khắp núi đồi, mặt đất toàn là thủy triều kiến ào ào mãnh liệt, ai nấy đều tê cả da đầu, không rét mà run.
Kinh hãi tới độ không thốt thành lời. Tuyệt vọng.
Số lượng khổng lồ thế này, thành biển thành núi, ai có thể chống cự nổi?
Lần này chết chắc!
Ầm!
Thủy triều kiến lửa cao tới vài trượng đã đâm vào bên trên vòm cung đỏ, tạo thành tiếng nổ rung trời, đồng thời cũng đánh thức đám thiên tài bảng Thần Thông. Khi thấy vòm cung đỏ vẫn vững chắc như núi, ngăn đợt thủy triều kiến lửa bên ngoài, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
- Mau! Bỏ bảo khí đi, cắm cờ lại chỗ cũ! Trấn áp thủy triều kiến lửa!
Hàn Siêu đứng trên ngọn cây, hắn kịp phản ứng lại đầu tiên nên quát lớn.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người cũng phản ứng lại, họ nhìn về phía bảo khí, không khỏi sững sờ.
Chẳng biết từ lúc nào, Hứa Quang đã đoạt được bảo khí vào tay, cậu ta nở một nụ cười âm u, khinh thường nhìn chằm chằm vào Hàn Siêu, không nói nhiều lời mà chỉ phun ra hai chữ:
- Rời đi!
Giọng nói vừa vang lên, bạch quang lập tức quét tới, bao trùm lên Hứa Quang rồi biến mất không thấy gì nữa.
Cậu ta đã cầm bảo khí và được truyền tống ra ngoài rồi!
- Ngu xuẩn!
Thấy vậy, Hàn Siêu thầm mắng.
Đệ nhất trọng đã xuất hiện bảo khí, vậy thì đệ nhị, đệ tam chẳng phải sẽ còn có bảo khí lợi hại hơn sao?
Đây cũng chính là nguyên nhân mà Hàn Siêu từ bỏ Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370486/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.