Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Quả nhiên Hàn Siêu không yên tĩnh được!
Thấy hắn mặc ngân bào, cả người bao trùm bởi sát ý đi tới giữa mảnh đất trúng, thì đám người có mặt, bao gồm cả người của tám tòa Khấu Tiên thành đều không khỏi thích thú, ai cũng chờ đợi chuyện sắp xảy ra.
- Hừ! Hàn Siêu, ta cùng tám người thương lượng, có can hệ gì tới ngươi? Chẳng lẽ ngươi không biết điều mà định ngăn trở sao?
Lam Cảnh hừ lạnh, há miệng quát lớn, bảo kiếm hé khỏi vỏ, hàn quang bắn ra bốn phía.
Bảy người khác cũng thấy vậy, ai nấy nhướng mày, ánh mắt nhìn Hàn Siêu như thể đang xem thằng ngu vậy.
- Các ngươi thương lượng chuyện vớ vẩn gì, ta cũng không có tâm trạng ngăn cản, nhưng tiểu nhân báo thù không đợi qua đêm, dù thế nào cũng chờ ta báo xong thù vừa rồi hãy tính.
Hắn lạnh lùng đứng cạnh đống lửa trại, ánh mắt chiếu thẳng một thiếu niên mặc áo đen:
- Tên này, hôm nay không phải há miệng mắng ta là tiểu nhân, thái giám chết bầm, quỷ biến thái sao? Ra đấu với ta một trận! hoặc đánh bại ta hoặc cút khỏi bí cảnh này! Tóm lại bảo vật trong ốc đảo không có phần ngươi đâu!
Nói xong tay phải hắn vươn ra, ngay lập tức nắm lấy cột cờ màu đen bên cạnh.
Rắc!
Hành động này làm mọi người hoảng hết cả lên, đồng loạt đứng phắt dậy.
- Chậc chậc, Hàn sư huynh cái khác không nói chứ nắm chắc thời cơ đúng là số một! Quả thực là không ai bì kịp! Nếu tên Tiết An kia không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370484/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.