Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Châm chọc! Khoe khoang!
Đây là trắng trợn châm chọc và khoe khoang!
Bảo vật còn có giá trị ư? Tấn thăng Thần Thông cảnh chỉ như chơi đùa thôi ư?
Nghe câu này cả đám đệ tử ngoại môn đều hừng hực tức giận, chỉ hận không thể đấm thẳng vào mặt Hàn Siêu mấy cái.
Khuôn mặt kia quá mức vô sỉ rồi!
Bảo vật trong bí cảnh đều hiếm có khó tìm, là kỳ trân dị bảo vô giá! Bất kể là loại bảo vật nào xuất hiện ở vương triều thế tục đều sẽ gây ra mưa máu gió tanh, dẫn tới người người tranh đoạt.
Thậm chí được coi là bảo vật gia truyền, bảo khí trấn quốc!
Còn một tia pháp lực của Thần Thông cảnh không biết đã khiến biết bao thiên tài tha thiết mơ ước, cầu còn chẳng được, cuối cùng đành ôm hận mà chết ngay nhất phẩm Nhục Thân cảnh.
Chuyện này khó tựa lên trời vậy!
Thấy khí tức trên người Hàn Siêu phập phồng không ngớt, tăng rồi lại giảm làm họ không khỏi thấy bất bình, giấu sâu dưới nỗi bất bình ấy là sự hâm mộ khó tả thành lời.
Thần Thông cảnh, pháp lực vô biên!
Không thành Thần Thông thì cuối cùng cũng chỉ là kiến hôi!
- Hừ! Mọi người, chẳng bằng chúng ta cùng xông lên đánh tên Hàn Siêu này một trận ra trò đi, nếu không ta thật sự không chịu được, cơn tức này nuốt sao cũng không trôi nổi!
Lúc này Tiêu Tư Huyền đứng giữa không trung nghiến răng đưa ra một lời đề nghị.
Nghe thế đám đệ tử trên bảng Thần Thông đều sáng mắt, không khỏi động lòng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370481/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.