Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Sa mạc bỏng cháy mênh mông khôn cùng, mặt trời thiêu đốt, ánh nắng chính ngọ nóng rực khiến cho thiên địa không khác chi hỏa lò muốn nướng khô con người.
Lúc này giữa những cồn cát trập trùng liên tiếp có ba thân ảnh một trước hai sau chạy nhanh như thiểm điện, làm cuộn lên từng tầng sóng cát.
- Đuổi theo! Hàn Siêu tự bạo hai viên tinh châu mệnh tinh, thần hồn bị thương nặng, tinh vật tổn hao lớn! Sau khi rời khỏi trạng thái vô pháp vô niệm thì hắn sẽ biến thành thằng ngốc mặc cho chúng ta xử trí.
Hứa Quang nói bằng giọng hiểm độc, hai mắt tỏa ra ánh lạnh lùng, chân bước như tên bắn.
Hắn nhất quyết phải giết cho bằng được Hàn Siêu ở trước mặt.
- Được, nhân lúc hắn suy yếu lấy mạng hắn đi!
Hà Sâm cười dài một tràng rồi bám riết theo Hàn Siêu.
- Chao ôi, bắt nạt một tên thái giám thì có gì hay? Có bản lĩnh thì đánh với ta này!
Đột nhiên có giọng nói hưng phấn vang lên trên đỉnh đầu bọn họ, một bóng người đỏ rực đột nhiên hạ xuống chắn trước mặt họ.
Tóc đỏ phấp phới, lụa đỏ múa bay để lộ một mảng da thịt trắng nõn nơi lồng ngực và hai cánh tay trắng ngần.
Nóng bỏng gợi cảm.
Chính là tinh linh trong lửa Khách Ti Đại
Cô không mang giày, đôi chân như ngọc để trần giẫm trên cát vàng nóng cháy mà trên mặt chẳng hề lộ vẻ thống khổ, chỉ có ý cười hưng phấn tươi rói.
- Khách Ti Đại, ngươi can thiệp vào chuyện này là muốn đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370473/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.