Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Mùi hương phụ nữ thoảng qua rồi cơ thể mềm mại ấm áp dán sát vào.
Trán chạm trán.
Trong nháy mắt Hàn Siêu chỉ cảm thấy đầu mình bị sét đánh trúng, lượng thông tin lớn như nước lũ tràn tới, đầu hắn đau muốn nứt ra, không nhịn được phải kêu thốt lên.
- Công tử không sao chứ?
Tần nương sợ hãi gọi to, đôi mắt to tròn hiện ra sự lo âu.
Đây là vị tăng nhân kia chỉ dạy, để trán chạm trán là có thể truyền pháp quyết cho người khác. Chẳng lẽ lại có gì sai sót sao?
- Không sao! Không ngờ lại kỳ diệu như thế, không thể nói rõ được!
Lát sau Hàn Siêu mở mắt, giống như đã lĩnh ngộ được gì đó.
Hắn bước tới cạnh bàn, cầm bút lông lên, chấm mực rồi đặt trên giấy Tuyên Thành nhưng lại không viết ra được một chữ.
Thông Thần quyết như vầng sáng thần kỳ quấn quanh trong đầu, chỉ hiểu mà không thể diễn đạt thành lời hay ghi ra giấy được.
- Công tử không sao thì tốt, nô gia xin phép ra ngoài trước.
Tần nương xấu hổ cúi đầu, nói xong lại vội vàng chạy ra khỏi phòng.
- Khoan đã.
Hàn Siêu cười gọi cô lại.
- Công tử còn có chuyện gì ạ?
Tần nương thật sự rất hồi hộp, tay cứ nắm chặt góc áo, ánh mắt thì trốn tránh không dám nhìn thẳng, khuôn mặt cô dần ửng đỏ.
Cô đang cảm thấy cực kỳ ngượng. Dù sao cô cũng là người đã có chồng, vừa rồi coi như đã có thân cận da thịt với Hàn Siêu, nói chung là có ảnh hưởng tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370466/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.