Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Vô cùng tự tin!
Nghe tiếng truyền ra từ phủ thành chủ mọi người đều cảm thấy Hàn Siêu rất tự tin, Thần Thông cảnh khó như lên trời mà với hắn lại chẳng khác nào chuyện trong tầm tay.
Thế nhưng Hàn Siêu giờ cũng chỉ là thất phẩm Luyện Bì thôi đấy!
- Đúng là quá mức kiêu ngạo, đến ngày tầm bảo nếu ngươi không thể tấn chức Thần Thông cảnh thì sao?
Lê Hoa ôm bé gái bước tới, cau mày hỏi hắn.
- Cũng có sao đâu? Cùng lắm là xấu hổ chút thôi mà, đợi khi tấn chức Thần Thông cảnh thì tiếng chửi rủa ta trong Khấu Tiên thành cũng sẽ tự động biến mất. Một hồn hai mệnh tinh, Hàn Siêu ta có đủ tự tin, cái tên Song Tinh Vô Ngân Tử sẽ danh chấn thiên hạ! Nào, viện chủ, đưa ta ôm con bé cho, cơm nước xong ta còn phải luyện võ, tranh thủ trở lại nhất phẩm Nhục Thân nữa.
Hàn Siêu cười nói, nhẹ nhàng cho qua chuyện này rồi đón bé con trong lòng cô ta, véo đôi má mềm mịn của nó xong quay người ra ngoài.
- Tần nương, trả cô. Không biết cô cân nhắc xong chưa?
Hàn Siêu trả lại đứa bé cho mẹ nó rồi ngồi xuống, hỏi.
- Nô gia nguyện ý.
Tần nương nhìn đứa trẻ trong lòng, ánh mắt đầy yêu thương, khi ngẩng lên thái độ đã rất kiên định rồi.
- Thế thì tốt! Cô chờ lát nữa dọn vào trong phủ đi, cứ tự tiện chọn chỗ nào thích mà ở. Sau này chỉ cần quản lý tốt công việc ở đây là được. Đợi lát nữa Lạc Vân sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370463/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.