Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Lê Hoa tập trung tinh thần cao độ, chăm chú quan sát Hàn Siêu.
Tinh quanh nhập thể như đao băng gai lửa, đau tận xương cốt khiến người ta chỉ hận không thể dùng cái chết để được giải thoát.
Nhưng đây mới là cửa ải khó khăn đầu tiên của việc tu hành mà thôi.
Cửa ải khó khăn thứ hai chính là Phiêu phiêu dục tiên, như đạt tới khoái cảm cực lạc, người thường không thể kháng cự lại cảm giác sung sướng mà nó mang lại, chỉ cần bất cẩn đắm chìm trong đó thôi là thần hồn sẽ xuất khiếu rồi tan biến.
Trong tiên đạo, có tăng khổ hạnh chịu đựng nỗi đau đớn cắt thịt cạo xương nhưng lại chẳng nhịn nổi cảm giác thoải mái tới tận xương tủy, khó lòng kìm lại tiếng rên rỉ của "Phúc Thọ Thăng Tiên cao".
Cảm giác dễ chịu tới cực điểm như được đắm chìm trong mây kia, kể cả có là tu sĩ Phật môn kiên định nhất, thậm chí là cả một số tinh sư Thần Thông cảnh cũng không thể kháng cự lại sự cám dỗ đó để rồi say mê.
Lê Hoa không dám chắc chắn, cô ta nhíu chặt mày.
Bằng cảm ứng của mình, Lê Hoa đã nhận thấy tinh quang vừa kích thích ba trăm sáu mươi tư khiếu huyệt quanh thân Hàn Siêu, vòng xoáy của khiếu huyệt từ từ phun ra năng lượng rồi hòa vào máu thịt hắn.
Hàn Siêu từ từ mở mắt, thở phào một hơi rồi lập tức nhìn thấy vẻ lo lắng của Lê Hoa, hắn cảm thấy thật ấm áp. Hàn Siêu nghiêng đầu, trêu đùa:
- Viện chủ, chẳng lẽ nhìn đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370454/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.