Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Tiền đặt cược vừa được đưa ra.
Trong Bảo Quang cung điện, Lục Tiêm Đề há mồm trợn mắt, kinh ngạc thốt lên:
- Lê Hoa, sao tên thái giám mà ngươi mới thu nhận còn bịp người hơn cả ngươi thế!
Nhưng vừa dứt lời, cô đã thấy pháp lực quanh thân Lê Hoa sôi trào. Lê Hoa ngưng tụ giọng nói thành một luồng ánh sáng bắn tới đài bạch ngọc trong Tiên Thiện điện.
- Ta là đệ tử nội môn Lê Hoa. Ta có thể đảm bảo, nếu tiểu tử này thua thì sau khi các ngươi đánh chết hắn cứ tới tìm ta mà đòi tiền! Có Tề Tử Thi bên cạnh đây làm chứng!
- Điên rồi điên rồi! Lê Hoa, ngươi điên thật rồi! Tên thái giám mà ngươi nuôi cũng điên luôn! Ta thấy ngươi sắp thua hết của hồi môn rồi bán mình mà trả nợ cho lão đầu Trường Sinh cảnh ấy!
Nghe thấy câu này, Lục Tiêm Đề vừa thở vắn than dài vừa lắc đầu liên tục.
- Hừ, có thua sạch của hồi môn cũng là đồ xử nữ ba trăm tuổi già khú đế nhà ngươi thua!
Lê Hoa nghiến răng ken két, khí thế quanh người không áp chế được mà bộc phát ra ngoài. Sau vài tiếng răng rắc, Bảo Quang cung điện đóng một tầng băng dày hệt như một động băng nơi cực hàn.
Lục Tiêm Đề nghe vậy thì cười lên khanh khách, không nói gì nữa mà nhìn chằm chằm vào thủy kính.
Trong thủy kính, tinh linh thạch màu xanh to bằng quả long nhãn chất đống trước người Tề Tử Thi, đặt trên tuyết tiên của Trịnh Chi Sảng như một ngọn núi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370445/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.