Sáng ngày hôm sau, Tiếu Khắc bị tiếng chuông di động đánh thức, nghiên người qua hắn liền cảnh giác thanh tỉnh lại, căn phòng xa lạ, trên sàn nhà đều là vỏ chai rượu, trên giường thì hỗn độn, còn có một cái Chu Hưng như mình xích lõa, nhìn trên người Chu Hưng dấu vết rải rác, trên ra giường vết chất lỏng khô cạn, mùi xạ hương trong không khí còn chưa từng tán đi, tất cả đều nhắc nhở lấy Tiếu Khắc: Đã xảy ra chuyện lớn.
“Uy, Tiếu Khắc, ngươi cả đêm không về đi nơi nào thế?” Cao Thành hỏi.
Tiếu Khắc cầm điện thoại đi đến một bên “Ngươi hẳn là nên phải cảm tạ ta cho ngươi một không gian hai người hoàn mỹ chứ?”
“Đây không phải là việc ngươi phải làm sao?” Cuối cùng đem người ăn xong lau sạch, Cao Thành tâm tình không tồi, “Nói trở lại, ngươi hôm nay đi làm trễ! Bất quá ta không có ý định khấu trừ tiền lương của ngươi, như thế nào, còn không cám ơn ta!”
“….” Tiếu Khắc không nhớ rõ hắn có tiền lương cố định, bởi vì tiền lương của hắn đều là chia từ lợi nhuận của công ty. Cho nên cái loại chuyện trừ tiền lương này, là sẽ không phát sinh ở trên người của hắn.
“Đúng rồi, cái người Chu Hưng kia như thế nào? Tiểu Cường rất lo lắng cho hắn, nhờ ta hỏi thăm chút. Ngươi gọi điện thoại cho hắn, kêu hắn hôm nay theo thường lệ đến đây đi”
Tiếu Khắc nhìn lại thiếu niên kia mông lung tỉnh lại khi nhìn đến chính mình thì một thoáng sắc mặt liền trắng bệch,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-vi-hon-phu/3180817/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.