Thạch Tiểu Cường kiên trì đứng vững, hắn không cần làm diều, hắn muốn làm người nắm lấy dây tuyến, chỉ có như vậy, hắn mới có cảm giác an toàn. Tuy rằng Cao Thành không phải một con diều yếu ớt, mà là một con Liệp Ưng cao ngạo, cho dù có một ngày Cao Thành không có hắn, cũng có thể rong chơi cuối chân trời.
“Ha ha, đúng vậy, ta đã biết. Nhưng là cũng phải chờ ngươi mao dài ra thì nói sau” Cao Thành ngoe nguẩy ly rượu nhìn Thạch Tiểu Cường, trong mắt le lói lên một loại rung động không hiểu. “Trời đã muộn, ta có thể ôm ngươi không?”
Thạch Tiểu Cường cảm thấy được âm nhạc du dương kia đảo loạn trong lòng mình, mùi rượu nhàn nhạc lan tỏa làm cho hắn có chút say, bằng không hắn như thế nào quên người nam nhân ngồi đối diện mình là ai? Người nam nhân này đã đem mình rời đi nơi lãnh mạc kia, cho mình cuộc sống tốt đẹp, giống như vị thần thông thường dẫn dắt mình đi về hướng thế giới bên kia. Ở cái thế giới kia, ánh mặt trời sáng lạn, không khí ấm áp, đóa hoa thì diễm lệ. Hắn đem mình người chưa từng trải qua những thứ như vậy trao hết cho hắn, chính là hắn – Cao Thành.
Cao Thành nói hắn muốn ôm mình.
Cởi quần áo ra, tứ chi hòa quyện vào nhau, thân thể cùng thân thể thân mật giao hợp, tâm cùng tâm kịch liệt va chạm, đó là việc làm của những người yêu nhau.
Bọn hắn vốn là hai người xa lạ, lại vào thời khắc này đi cùng nhau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-vi-hon-phu/3180805/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.