Tiểu Khả Ái dịu dàng thật khiến người yêu thích, Lâm Phi Lộc yên tâm thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của cậu, sau khi đổi hai chậu nước, tiểu bùn đất cũng trở lại thành búp bê.
Lúc này Thiên Đông cũng đã mang theo măng đông đào được quay về, Tống Kinh Lan liền phân phó: "Lấy rổ chia cho Ngũ công chúa một ít." Nói xong lại quay người nói với Lâm Phi Lộc: "Măng tươi này ăn rất ngon, nếu công chúa thích, lần sau bảo cung nữ đến lấy."
Phủ nội vụ lúc nào cũng cắt xén ăn uống của Thúy Trúc cư, cậu ở bên cạnh rừng trúc, mùa xuân hằng năm đều có thể nếm măng tươi.
Lâm Phi Lộc vô cùng vui vẻ, mặt trời còn chưa lặn, cô cũng không vội vàng trở về, lúc đi theo Tống Kinh Lan vào trong phòng, phát hiện trong phòng lạnh như băng, không có lò than sưởi ấm.
Cô lập tức hỏi "Điện hạ đã dùng hết than chưa?"
Tống Kinh Lan đang lấy nước nóng nấu trà nhài cho cô, nghe vậy chất giọng ấm lại vang lên: "Chưa hết, chỉ là tuyết tan rồi, thời tiết đầu xuân, cũng không quá lạnh, dự định cất chỗ thừa còn lại để năm sau dùng."
Lâm Phi Lộc nghe cậu nói vậy trong lòng không biết là có tư vị gì.
Tiểu Khả Ái tích trữ đồ mùa đông giống như con sóc con! Đây chính là biểu hiện thiếu cảm giác an toàn đó các bạn học!
Cô nhận lấy chén trà nóng cậu đưa cho, ánh mắt bị hơi trà bốc lên có vẻ ướŧ áŧ, "Than để đến năm sau có khi không dùng được nữa đâu, mùa đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-tra-xanh-xuyen-thanh-tieu-kha-lien/997477/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.