Gần đến ngày Tết, việc học ở Thái Học mới tạm nghỉ.
Lâm Phi Lộc thấy điểm này khá giống với nghỉ đông, có một chỗ thú vị nữa là trước khi nghỉ sẽ có thi thố như kiểm tra cuối kỳ.
Ở đây người ta gọi là khảo sát cuối năm, đề bài mỗi năm mỗi khác, đề thi năm nay là "Trỏ vật làm thơ", học trò được chia thành các nhóm 2 người, ra đề cho nhau, trỏ đến cái gì thì phải lấy đó làm đầu đề, sáng tác một bài thơ, tộng cộng phải làm chín bài.
Cuối cùng sẽ do các thái phó trong Thái Học bầu ra những bài hay nhất, dâng lên cho Lâm Đế xem xét, ba người đứng đầu sẽ được khen thưởng.
Lâm Phi Lộc thấy cái này còn khó hơn kiểu thi bảy, tám môn của cô ngày xưa.
Thứ như 'thơ', đâu phải cứ nói làm là sẽ làm ra được?
Hiển nhiên Lâm Cảnh Uyên cũng nghĩ thế, cậu ủ rũ đến mức ở mặt như hằn lên mấy dấu hỏi chấm: "Vì sao năm nay không thi học thuộc? Không thi biện luận? Không thi thư pháp? Ta ôn sách, chuẩn bị biện luận, chữ cũng luyện rồi, cuối cùng lại thi làm thơ?"
Cậu vốn định năm nay sẽ biểu hiện thật tốt để mọi người đổi mới cái nhìn về mình.
Thật quá đáng mà.
Cậu muốn giả bệnh trốn học luôn cho rồi, đến ngày thi, Lâm Phi Lộc phải giục mãi cậu mới chịu đến Thái Học.
Lần này mọi người không vào trong điện Thái Học, các thái phó chọn trường thi ở một sân khác, tuy trời mùa đông lạnh nhưng cảnh tuyết lại rất đẹp, đã thi làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-tra-xanh-xuyen-thanh-tieu-kha-lien/234238/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.