Từ xưa đến nay, không ai có thể chống cự được uy lực của lời ngon tiếng ngọt, không một ai.
Từng vì nhàm chán mà tham gia giới fans một đoạn thời gian, thậm chí còn leo lên hàng ngũ đại fan, loại lời ngon tiếng ngọt level sơ đẳng này Lâm Phi Lộc có thể nói cả trăm câu đều không bị trùng từ. Nhưng hiển nhiên, đối phó với Lâm Niệm Tri thì chỉ cần một câu cấp thấp nhất là đủ.
Công chúa tsundere lần đầu được khen đến độ tự thấy ngượng.
Nhưng cũng rất hưởng thụ, nàng chẳng bực bội gì nữa. Hề Hành Cương gì chứ? Who care? Không nghe thấy nhóc fan của nàng nói à? Thiếu nữ xinh đẹp nhất trần đời mới xứng được xấu tính nhất!
Nàng thẹn thùng chán, hắng giọng, nắm lấy tay Tiểu Ngũ, vẻ mặt cao ngạo: "Tiểu Ngũ, chúng ta đi thôi, không chấp nhặt với người như thế."
Lâm Phi Lộc lè lưỡi với Hề Hành Cương, ngoan ngoãn nắm tay Hoàng trưởng tỷ, chuẩn bị rời đi.
Hề Hành Cương ở đằng sau tấm tắc, cố ý ly gián nói: "Nhóc nói nàng ta là cô gái xinh đẹp nhất trên đời? Nói đùa gì vậy, ta thấy nhóc còn đẹp hơn nàng ta."
Lời này có hiệu lực ngay lập tức.
Lâm Niệm Tri nghe vậy, quả nhiên chợt biến sắc mặt, ngón tay nắm lấy Lâm Phi Lộc chợt cứng lại, dần có dấu hiệu buông lỏng ra.
Lâm Phi Lộc nắm chặt tay nàng, xoay người lại, mặt không đổi sắc, nhưng lại thêm chút tiếc nuối nhìn Hề Hành Cương, bi bô cảm thán một câu: "Sao chưa già đã mù rồi?"
Hề Hành Cương: "???"
Thấy vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-tra-xanh-xuyen-thanh-tieu-kha-lien/234229/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.