10 phút trôi qua! Sức chiến đấu của Diệp Thiên vẫn như cũ ở vào trạng thái đỉnh phong, chỉ tiêu hao máu hung thú trong không gian tuỳ thân do hắn dùng thiên phú phệ huyết để khôi phục, cho nên ngay cả nguyên lực cũng không tiêu hao.
Mà Cửu Mệnh Miêu Đế lại tiêu hao không ít, thương thế mặc dù không tính là quá nặng, nhưng cũng không nhẹ.
Lúc này, Cửu Mệnh Miêu Đế đã muốn chạy trốn, nó biết rõ bản thân không thể giết chết Diệp Thiên, nếu như một mực chiến đấu tiếp mà nói, nói không chừng kẻ chết chính là nó.
"Trốn!" Cửu Mệnh Miêu Đế cực lực chạy trốn, nhưng mà Diệp Thiên nhất định phải giết nó.
Mặc cho nó trốn như thế nào, cũng đều không có cách nào chạy ra khỏi khu vực ảnh hưởng của giam cầm không gian cùng với lực lượng thời gian.
Một đuổi một chạy, chiến trường giữa một người một thú lan tràn ra chu vi ngàn vạn dặm.
Trên đường đi, núi non phá toái, sông ngòi bốc hơi, giống như là tận thế.
Không biết có bao nhiêu hung thú bị liên luỵ mà chết, thậm chí ngay cả hung thú Đế Cấp bởi vì hiếu kỳ cũng bị liên luỵ mà chết.
Trong nháy mắt, đại chiến đã trôi qua một ngày thời gian.
Lúc này, tinh thần của Diệp Thiên có một chút uể oải, nhưng thực lực tổng hợp vẫn ở vào trạng thái đỉnh phong, mà Cửu Mệnh Miêu Đế thì rất thê thảm.
Trên người có vô số vết thương lớn nhỏ, khiến cho nó bị trọng thương!"Con khỉ đáng chết kia, ta cho ngươi mấy món bảo vật, ngươi thả ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-thien-phu/4024387/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.