Tôi còn tưởng rằng thần y nào đến đây, hóa ra là Hạc lão ông, sao ông còn mặt mũi đến đây, không phải không có biện pháp sao, còn đến đây làm gì?
Ông cụ lạnh lùng liếc mắt nhìn Hạc Duyên Niên nói.
Bộ dạng không coi ai ra gì, cũng không thèm liếc nhìn Mạc Phàm một cái.
Hạc Duyên Niên nhíu mày, giống như luyện thành thói quen, không có tức giận.
Ông cụ này tên là Thường Ngộ Xuân, lão Đông y rất nổi tiêng ở thành phố Đông Hải, truyền nhân của Ngũ Hành Châm.
Mấy năm nay hai người bọn họ luôn tranh giành danh hiệu thần y, Hạc Duyên Niên hơn một chút, lấy được vòng nguyệt quế.
Đối với danh hiệu này, ông cũng không để ý lắm, chỉ là hư danh mà thôi.
Nhưng Thường Ngộ Xuân không thoải mái như vậy, cho rằng thứ thuộc về ông ta bị đoạt, vẫn luôn ghi hận trong lòng.
Bất luận là gặp trong trường hợp nào, Thường Ngộ Xuân đều muốn đấu một trận với ông ta, nhất là gặp được lúc ông ta mất chỗ dựa, sẽ càng không bỏ qua.
Nhưng mấy năm trước Thường Ngộ Xuân vì bệnh nặng mà mai danh ẩn tích vài năm, không ngờ lại gặp ở Tần gia.
- Vì sao tôi không thể tới, tôi không có biện pháp, nhưng tôi mang người tới chữa bệnh cho Tần lão.
Hạc Duyên Niên vuốt râu nói.
- Mang người sao?
Lông mày Thường Ngộ Xuân nhướng lên, lúc này mới để ý tới Mạc Phàm, cười khinh thường, trong mắt đều là khinh bỉ.
- Đừng nói với tôi ông mời tên nhóc lông vàng này đến đây nhé?
- Không sai.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-than-y-tai-do-thi/66530/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.