- Thuốc của anh bán đắt như vậy, tôi lại không mua, anh xin lỗi tôi làm gì, cho dù xin lỗi, phải xin lỗi những người bị anh lừa gạt chứ?
Mạc Phàm cười mỉa nói.
Mạc Phàm vừa nói như vậy, mồ hôi trên trán Dương Vĩ chảy như mưa xuống, anh ta quỳ xuống đất.
- Tôi xin lỗi, là tôi bị mỡ heo che kín tim, lừa không ít tiền của người khác, tôi đáng bị đánh.
Nói xong, Dương Vĩ tát vào má trái má phải mình một cái, từng cái tát bốp bốp vang dội.
Rất nhanh xung quanh có không ít người tụ tập, có nhân viên của tiệm thuốc cũng có khách hàng đến mua thuốc, bọn họ nhao nhao cầm di động chụp lại.
Trong đó có người từng bị Dương Vĩ hố lại càng vỗ tay bảo hay, có một số tiệm thuốc dựa vào tâm lý sốt ruột chữa bệnh của khách hàng, độc ác bán đắt cho khách hàng.
Cơ bản là một ngày không làm, đã làm phải ăn gấp 10 ngày.
Sinh bệnh vốn tăng thêm trách nhiệm cho gia đình, gặp phải một tên nhân viên tiêu thụ ăn thịt người càng là tai nạn lớn.
Còn có không ít cha mẹ phát hiện con mình giấu đồ chơi người lớn, cái gì mà liệt # dương, thuốc # mê # tình, không có trợ giúp gì cho giai đoạn trưởng thành của đứa trẻ, thuốc # mê # tình lại càng cổ vũ đứa trẻ phạm pháp.
Bọn họ tìm Dương Vĩ lý luận không có kết quả, Dương Vĩ nói phải quản lý con của mình trước.
Lần này thì hay rồi, nhìn thấy Dương Vĩ tự mình hại mình, một người phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-than-y-tai-do-thi/66510/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.