Sau khi đi ra khỏi lớp học, thấy sân trường vẫn chưa xuất hiện mười tên học lớp mười kia, Điền Lâm liền thở phào một hơi, cũng may trường này của hắn ra về sớm hơn tận 50 phút so với trường cấp ba. Dù gì cũng mới cấp một, học chi cho nhiều?
Đang lúc hắn muốn ra khỏi cổng trường, đã bị Liễu Hàm Ngọc lấy tay kéo cổ áo lại, gặng từng chữ hỏi:
- Ông! Muốn! Đi! Đâu?!
Má ơi, sợ chết khiếp a!
- Tui đi ra xe.
Điền Lâm nhẹ nhàng đáp lại.
- Ở đây cho tui!
Liễu Hàm Ngọc nói mạnh.
Lâm ca trực tiếp quỳ luôn:
- Ngọc tỷ a, còn 50 phút nữa lận, cho em ra xe ngồi được không?
Liễu Hàm Ngọc bất mãn nói:
- Không cho!
Điền Lâm: "..."
Ta dựa vào! 50 phút trong trường này làm gì?
Thế nhưng, hắn vẫn là van vẻ mặt cầu xin nói:
- Thế giờ bà muốn tôi làm gì?
- Trong này, ngồi chơi.
Điền Lâm: "..."
Cái ĐM a! Chơi gì đây, "phập phập" hay sao?
Thế là, hắn trực tiếp bị Liễu Hàm Ngọc trực tiếp kéo lại cái ghế đá, Liễu Hàm Ngọc kế bên lấy điện thoại ra lên mạng, giờ lại thời đại tân tiến nên điện thoại nào cũng có cài sẵn wifi di động, cho nên không cần đi đâu cũng lo không có wifi, cũng không cần đăng ký 3G làm gì, quan trọng nhất là vào rừng cũng không sợ mất sóng, xuống biển cũng wifi mà sài. Mà ra ngoài vũ trụ cũng thoải mái lướt net, đây là ưu đãi của tân công nghệ!
Điền Lâm nhìn Liễu Hàm Ngọc một bên lên mạng, bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-he-thong-do-thi/65160/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.