🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Kỹ thuật lái du thuyền của Lê Tiếu rất điêu luyện, thậm chí có thể nói là cực kỳ gan dạ.

Một tay cô đẩy cần điều khiển, một tay xoay vô lăng, du thuyền lướt nhanh như bay trên mặt biển.

Mấy chiếc du thuyền hộ tống phía sau đều ngây ra, đành phải tăng tốc để đuổi kịp chiếc du thuyền đang lao về phía trước.

Ròng rã mười phút, Lê Tiếu gần như trở thành nữ vương của vùng biển này.

Một cú rẽ ngoặt làm bọt nước bắn cao hơn một mét.

Vì vậy, khi lái du thuyền tới, Lưu Vân liền bị nước đập thẳng vào mặt.

Không lâu sau, Lê Tiếu từ từ giảm tốc độ, ấn nút tự lái, rồi lùi về sau một bước.

Eo cô lập tức bị siết chặt, Thương Úc xoay người cô lại, hơi ngẩng đầu, ý cười ẩn sâu trong đôi mắt: “Thoải mái chưa?” Vừa rồi, sự tập trung và vẻ nghiêm túc của cô khi lái thuyền như thể cô đang đắm chìm trong sự phấn khích của tốc độ, tự do và thoải mái, phóng túng cực hạn.

Lúc này, gương mặt của Lê Tiếu rất lạnh, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ kiên quyết sau sự điên cuồng.

Cô cặp mắt gật đầu, khẽ cười nói: “Cũng không tệ lắm.” “Vậy tới phiên anh.” Thương Úc mấp máy môi.

Ánh đèn dìu dịu trong buồng lái bao phủ đường nét sâu sắc, anh hơi ngẩng đầu, đẹp trai mê người.

Lê Tiếu nhìn gương mặt đẹp trai và kiêu ngạo của anh, nghĩ rằng anh lại muốn lái thuyền nên đáp lời rồi định tránh khỏi bàn điều khiển.

Không ngờ, cô còn chưa nhích người Thương Úc đã ôm lấy eo cô bằng một tay, tay kia đỡ sau gáy cô, hơi dùng sức khiến cô cúi người, mất kiểm soát, ngã ngồi vào lòng anh.

Lập tức, môi kề môi, sâu và nồng nhiệt.

Nhiệt độ của nước biển vào ban đêm rất thấp, môi của họ đều hơi lạnh.

Lê Tiếu áp sát người vào ngực anh.

Lúc đáp lại, ngón tay lành lạnh của cố lướt trên mặt anh Cô nắng mặt anh, còn anh ôm cô vào lòng.

Du thuyền chầm chậm trôi đi theo chế độ lái tự động.

Du thuyền hộ tống đằng sau cũng giữ khoảng cách an toàn từ đầu chí cuối.

Vừa dứt nụ hôn, Lê Tiếu ngả vào đầu vai Thương Úc, đôi mắt lấp lánh ánh nước.

Anh vùi đầu vào cổ cô, thỉnh thoảng hôn lên làn da ấm áp của cô.

Sau vài giây im lặng, giọng khàn khàn của Thương Úc vang lên: “Em có muốn đến Parma một chuyến không?” Lê Tiếu hớp lấy không khí, chống vai ngồi dậy, chớp đôi mắt phiếm hồng: “Tất nhiên là muốn rồi, khi nào đi?” Thương Úc nhìn vào đôi mắt lấp lánh của cô, cong môi: “Để xem thời gian của em đã, trước khi đi nhớ sắp xếp ổn thoả công việc ở trường và phòng thí nghiệm.” Việc ở trường...

Lê Tiếu chợt sờ trán, suýt nữa cô đã quên cuối tuần là lễ tốt nghiệp.

Cô mím môi, sau khi bình tĩnh thì im lặng giây lát như có điều suy nghĩ: “Diễn gia, sao tự nhiên anh lại muốn đưa em đi Parma?“.

Thương Úc vỗ nhẹ mặt cô, khóe miệng xuất hiện nếp nhăn khi cười: “Không phải em muốn biết nội dung của “Tự truyện Thần cổ phiếu' sao?”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.