Diệp Khiêm hướng phía Tần Nguyệt chỉ chổ nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ trẻ tuổi vẻ mặt xem thường nhìn hắn, giống như hắn thiếu nợ nàng vậy, trong ánh mắt tràn đầy khinh thường cùng cao ngạo. Diệp Khiêm không khỏi nghĩ thầm, một thiếu nữ xinh đẹp mà bộ dáng giống như là có thù oán với hắn vậy.
Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, hướng vị trí của mình đi đến. Cũng chẳng biết tại sao, Diệp Khiêm có cảm giác mình sẽ cùng cô bé kia sẽ phát sinh quan hệ, đương nhiên, chắc chắn sẽ không phải là thân mật quan hệ. Bất quá, Diệp Khiêm người này đối với nữ hài tử từ trước đến nay rất ít nổi giận, đặc biệt là nữ tử xinh đẹp.
Sau khi ngồi xuống, Diệp Khiêm hắc hắc nở nụ cười, nói: "Ta gọi Diệp Khiêm, về sau tất cả mọi người là bạn học rồi, chiếu cố nhiều hơn ah."
"Chiếu cố nhiều hơn? Ngươi cho rằng đây là đảo quốc?" Thiếu nữ trẻ tuổi xem thường nhìn Diệp Khiêm, nói, "Nói thực ra, đại thúc, ngươi lớn hơn người khác 10 tuổi rồi, còn đến trường học? Ăn no không có việc làm à?"
Diệp Khiêm đổ mồ hôi, chính mình có già như vậy sao? Tuy có điểm thành thục, nhưng cũng không thể gọi mình là đại thúc a? Bất quá ngẫm lại, Diệp Khiêm lại cảm thấy xưng hô thế này rất tốt cười."Không phải có câu "học khôn đến chết, học nết đến già" à. Ngươi nói đúng hay không?"
Thiếu nữ trẻ tuổi bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Đại thúc, ngươi đều lớn tuổi như vậy rồi, thế nào còn ngây thơ như vậy? Học đến chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-binh-vuong/1653869/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.