Ngay lúc Tử Xi đặt chân vào quán, đã thấy rất nhiều ánh mắt của toàn bộ nam thanh niên nhìn chằm chằm, Tử Xi cũng lấy làm lạ khi quán không có một người khác giới nào ngoài cô và bà chủ quán.
“Cháu là người nơi khác tới đây học sao?” Chủ quán bê lên một tô phở còn nóng hổi đặt trước mặt bàn của Tử Xi, chủ quán vui vẻ và cũng rất lo lắng, vì bà là dân bản địa nên nhìn qua là biết người đó lạ hay quen.
“Cháu cảm ơn. Đúng là cháu… đi lạc.” Tử Xi dùng nụ cười ái ngại nhìn chủ quán.
“Cháu đi một mình sao?” Chủ quán ghé sát tai Tử Xi nói nhỏ. “Nơi đây được gọi là bần hàn và nhiều tệ nạn nhất, lát cháu về thì gọi người nhà hoặc một cậu nam đi cùng, đừng gọi con gái.” Chủ quán tỉ mỉ căn dặn, bà cũng trú ngụ lâu năm và quán này cũng là nơi chứa chấp những kẻ cặn bã ăn khuya và còn đập phá quán rồi lăn ra ngủ tại chỗ. Cho dù bọn họ có làm gì thì với chủ quán họ đều là sinh mệnh, đều cần phải ăn, phải ngủ.
Những quán khác đều chạy hết vì sợ, nhưng bà vẫn can đảm buôn bán ở nơi đáng sợ này, cũng nhiều lý do nhưng vì con cháu họ hàng đều không còn, chỉ có mỗi gánh hàng này là cơ nghiệp. Cũng một thời gian sau đó, những con nghiện ý thức được một chút bản tính con người, không đập phá và làm hại quán nữa, đã vào quán thì mọi người đều hòa bình, cũng rất quý mến chủ quán.
“V-Vâng… cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-bien-thai-cua-toi/57254/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.