Đang nói, nghe có tiếng vó ngựa không xa, trong thành Trường An vốn có lệ du ngoạn cuối thu, người ra ngoài du ngoạn thời điểm này dĩ nhiên là không ít, cho nên ba người đều không lấy làm lạ, tiếp tục tán gẫu.
Chỉ sau chốc lát, mười mấy người áo gấm cưỡi ngựa vòng từ phía bên kia rừng tùng vòng qua, Hoắc Khứ Bệnh thoáng nhận ra ngay bọn hắn đều là Kỳ Môn lang, mà người kia dẫn đầu là Vệ Kháng.
Nhìn thấy Đại Tư Mã Phiêu Kỵ Tướng quân Hoắc Khứ Bệnh ở đây, đám Kỳ Môn Lang rối rít xuống ngựa, cung kính thi lễ với Hoắc Khứ Bệnh và Quan nội hầu Lý Cảm.
Chỉ trừ mỗi Vệ Kháng, tuy cậu ta cũng xuống ngựa nhưng cũng không thi lễ, hai mắt hung tợn bắn tới Lý Cảm.
“Vệ Kháng, hôm nay Cậu có ở nhà không?” Hoắc Khứ Bệnh mở miệng hỏi.
Vệ Kháng tạm thời thu tầm mắt dán lên Lý Cảm, lạnh lùng nhìn Hoắc Khứ Bệnh, “Nếu Đại Tư Mã thật có lòng thăm hỏi cha ta, sao không tự mình đến nhà, không phải là không còn mặt mũi gặp cha ta à?”
Câu này rất nặng, nhất là ngay trước mặt đám Kỳ Môn Lang, không cho Hoắc Khứ Bệnh còn tí ti mặt mũi nào. Mấy hôm nay Tử Thanh ở mãi trong nhà không ra, cộng thêm Hoắc Khứ Bệnh lệnh gia nhân giữ mồm, cô hoàn toàn không hề hay biết chuyện xảy ra trong triều, đột nhiên nghe thấy thái độ của Vệ Kháng đối đãi Hoắc Khứ Bệnh thật không biết giữa Vệ Hoắc đã có chuyện gì, rất giật mình.
Hoắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-vi-tri-ky/2936236/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.