Dĩnh Hạ phản ứng gì cũng không kịp thực hiện, cả người đã bị cha khiêng lên vai, tiếp theo là một trận trời đất quay cuồng, cơ thể nhỏ gầy bị ném lên trên nệm giường mềm mại.
Làm sao đây làm sao đây làm sao đây làm sao đây?
Bị cha ép lên, ép đến cậu thở không nổi, sợ hãi đón nhận ánh mắt như dã thú săn mồi của đối phương.
Hù chết thôi hù chết thôi hù chết thôi hù chết thôi! Lá gan yếu ớt của Dĩnh Hạ nếu có thể nói, nhất định là sẽ nói ra mấy chữ này.
Dĩnh Lạc thấy con bối rối đến mặt mũi trắng bệch, đôi mắt đen tròn ngập đầy phủ một lớp nước gờn gợn pha lẫn sợ hãi, bộ dạng khiếp sợ thật sự là chỉ có thể so sánh với bé thỏ đang bị săn đuổi mà thôi, tâm tình không hiểu sao liền tốt đẹp hẳn lên, nhưng hắn vẫn giả bộ nghiêm trọng như cũ, tiếng nghiến răng kèn kẹt phát ra nhè nhẹ từ trong miệng.
“Trẻ con không biết nghe lời thì phải cảnh cáo như thế nào? Đánh vào mông, đúng vậy, không nghe lời thì liền khẻ mông…”
“Đừng mà!!”
Sợ hãi không kềm được mà bật lên thành tiếng, Dĩnh Hạ thật sự là đã từng bị cha đánh vào mông. Thật sự là rất đau mà, bởi vì tay của ta vốn đã mạnh hơn tay người thường, mỗi lần đánh xuống đều rát bỏng, cậu không muốn lại phải nếm thêm lần nữa.
Phản ứng này lại rất hợp với ý muốn của Dĩnh Lạc, vì vậy nắn nắm cái cằm bé nhỏ của con, nói: “Không muốn bị đánh vào mông, vậy thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-mi-vong-luong-he-liet-si-mi-vong-luong-chi-tap-doat/74555/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.