“Ta mặc kệ.” Y khẽ cắn môi nói: “Hẹn hò cái gì chứ? Được rồi, ta sẽ làm cho hẹn hò trở nên thú vị hơn một chút.” Tầm 6h một mình Cư Vũ Thác đi tản bộ trong thành phố, đèn thủy tinh đủ mọi màu sắc giăng khắp con đường phản xạ ánh sáng màu đỏ của mặt trời lúc chiều tà, chiếu sáng ấm áp các lùm cây ở cạnh con đường xi-măng, nhưng nó lại khiến lòng y nôn nóng.
Bên người khó có được cảnh không người theo dõi, bảo tiêu, cán bộ đều ở một địa phương xa xôi, đã lâu đã lâu lắm rồi y mới có cơ hội được ở một mình một chỗ thế này, đột nhiên cảm thấy tương đối trống rỗng, mà đệ đệ ── mà người kia ──
Đi dạo hai tiếng đồng hồ sau, y đi vào một siêu thị ở trên đường, cầm lọ nước khoáng định đi tính tiền rồi uống, lại đứng ở trước giá sách báo xem qua tạp chí.
Điện thoại di động trong túi áo lại vang lên. Trước đó đệ đệ cũng gọi cho y mấy lần nhưng lần nào cũng bị cự tuyệt, cho nên trò cũ không thực hiện được, sửa sang gửi tin nhắn.
『 Lại tức giận rồi? 』
Cư Vũ Thác lựa chọn xem thường, không để ý, không nhắn lại.
『 Ta yêu ngươi, trở lại bên người ta đi. 』Tin nhắn thứ hai được gửi đến.
Bên người đột nhiên phát ra một tiếng cười khẽ, dọa đến Cư Vũ Thác, y lập tức tắt điện thoại di động, sau đó y nhìn thấy một thanh inên cao gần bằng mình đang đứng ở bên cạnh, đó là một mỹ nam tử khó có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-mi-vong-luong-chi-phuc-phach/129410/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.