“Ca ca…” Lúc này Cư Vũ Lâu nhanh chóng lui lại, “Chỉ thẹn thùng chút thôi, ta hiểu… Cho nên…”
“Ngươi đừng có hồ đồ, mau buông ra!” Nổi giận, chết tiệt, đệ đệ cư nhiên thừa dịp y bị hôn đến thất thần, cầm cravat đem hai tay y buộc vào cùng nhau.
“Ca ca cái gì cũng đừng nghĩ nhiều, nếu cảm thấy hai huynh đệ ở cùng một chỗ là thiên lý(=ý trới) không tha, đây cũng là do ta bức ngươi, tất cả mọi tội lỗi đều đổ lên một mình ta là được rồi, mọi chuyện đều không liên quan đến ca ca.”
“Đáng giận, ngươi nói cái…”
Còn chưa chất vấn xong, cả người Cư Vũ Thác đã bị hắn đè lên, hắn lấy ngón tay cho vào huyệt động thử thử độ chặt, đã mười ngày rồi phân thân của hắn chưa được nếm tư vị tuyệt hảo của tiểu huyệt này a, xem ra cũng đã gần đến sự cơ khát rồi, một dị vật từ bên ngoài xâm nhập vào, nó liền không thể nhẫn nhịn thêm được nữa mà mút chặt lấy, hận không thể đem ngón tay nuốt hết vào chỗ sâu nhất trong thân thể mình.
“Ta còn không muốn…” Cư Vũ Thác quay đầu lại oán hận nói.
“Ta muốn, cho nên ta dùng trăm phương nghìn kế ép buộc ca ca, vậy nên…” Rút ra ngón tay, thay vào đó là tính khí đã ngẩng cao đầu nãy giờ, hắn bỏ qua tất cả màn dạo đầu, Cư Vũ Thác vẫn muốn kháng nghị, nhưng đệ đệ lại lấy tay vòng từ sau đầu ra phía trước che lấy cái miệng của y, liền như thế mà ‘ba đáp ba đáp’ va chạm vào cái mông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-mi-vong-luong-chi-phuc-phach/129405/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.