Bàn tay nóng như lửa đang không ngừng di chuyển ở trên người y, giống như y từng mơ mình sẽ đến Cairo tắm mình trong ánh nắng ấm áp của Địa Trung Hải, cảm nhận vị ôn (=ấm) vị hàm(=vị mặn) của biển cả, Âu thức (phong cách châu âu) lang thang như cơn gió biển mặc sức cuốn vào trong khúc nhạc cuồng hoan(=vui tươi),khơi dậy sự nhiệt tình làm sáng bừng lên lời ca tiếng nhạc, tất cả các giác quan đều bùng nổ, tản vào dưới bầu trời đầy sao về đêm.
Cư Vũ Thác chìm đắm trong từng cơn sóng, lúc chìm lúc nổi, cảm thấy nước biển đang tràn vào khắp nơi trong thân thể y, nó hôn lên cái cổ y, cằm y, miệng y ── không, không phải là nước biển, mà là đôi môi của người nào đó, trong bóng tối có người hôn y, đầu lưỡi ấm áp ướt át tiến quân thần tốc, ôn nhu mà lại cẩn thận, nó đang thăm dò một nơi vô cùng bí ẩn đã bị khóa lại từ rất lâu về trước, nó muốn tìm ra kho báu đã bị lãng quên nơi đó.
Y là tù binh bị quái thú bắt vào trong bóng tối độc chiếm, lực đạo quen thuộc, cường độ quen thuộc, nên y biết rõ nam nhân này lại đến.
Nam nhân vứt bỏ đi sự giao động vội vàng của đêm qua, so với tối hôm qua còn kiên trì hơn, một lần lại một lần hôn lên đôi môi Cư Vũ Thác, mở ra cánh cửa thần kinh đã bị đóng lại nhiều năm, kiên trì liếm lấy hàm răng Cư Vũ Thác, cuốn lấy cái lưỡi của y, nhưng lại cố ý cắn nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-mi-vong-luong-chi-phuc-phach/129398/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.