Giọng nói của anh còn thấp hơn so với ngày thường.
Nguyễn Tinh Trầm không chú ý nên không nghe rõ anh nói gì, chỉ mơ hồ cảm nhận được nó là từ để phát tiết, ngầm bày tỏ bực bội.
Quay đầu, cô nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.
Cô thấp hơn Cố Húc khá nhiều, đến ngồi cũng phải ngẩng đầu lên mới thấy rõ được mặt anh. Nguyễn Tinh Trầm ngẩng đầu, mở to mắt nhìn anh, dịu dàng nói:
“Thầy Cố, anh vừa nói cái gì thế? Tôi nghe không rõ.”
Giọng nói của cô gái nhỏ vừa êm ái vừa đáng yêu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp động lòng người mang lại cảm giác tin tưởng tuyệt đối vào anh, không hề đề phòng.
Dù có thanh tâm quả dục thì Cố Húc cũng là một người đàn ông, đứng trước một người quyến rũ như này, cả người anh cứng đờ.
Anh khó khăn quay đầu lại, bàn tay đang đặt trên đầu gối hơi co, để ý kỹ thêm chút nữa thì thấy được ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng, gân xanh hơi lộ ra.
“Em…ra ngoài trước đi.” Giọng nói khàn khàn vang lên trong phòng.
Khác với giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng lúc trước, giờ giọng anh cứng ngắc, tựa như đang cực lực khắc chế cái gì đó.
Tuy Nguyễn Tinh Trầm không hiểu sao mới được một lúc thôi Cố Húc đã thay đổi nhưng từ trước tới nay cô không phản bác lời Cố Húc.
Cô nhẹ nhàng gật đầu, thấp giọng nói một câu: “Được.”
Đang định kéo mành đi ra thì cô phát hiện bả vai mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/showbiz-trong-tay-em-trong-tim/2891212/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.