Tất cả đều tối đen không một tia sáng, không thể nhìn thấy gì kể cả khi đưa tay sát vào mặt. Ta bắt đầu chớp mắt để quen dần với bóng tối.
Gió nổi lên. Từ từ mạnh dần. Lúc đầu, ta không nghe được gì nhưng lúc sau lại nghe được tiếng vù vù của gió thổi. Gió quật vào thân người như những trận roi đánh vào da thịt. Tuy nhiên tốc độ không cao lắm nên ta và Sesshomaru né hết được tất cả.
Thế mà vẫn chưa đủ, càng ngày nó càng mạnh hơn, nhanh hơn nữa. Nó như những cơn gió to báo hiệu cơn bão sắp đến. Khi ta cảm thấy như cả người chuẩn bị bay lên trên không thì nó đột nhiên im lặng trở lại. Cả không gian im ắng một cách lạ thường. Ta không hề mừng rỡ mà còn cảnh giác cao độ hơn vì ta biết cái gì càng im lặng càng đáng sợ. Những cơn gió trong âm thầm đã tạo thành hình bán nguyệt và bay vù vù từ bốn phương tám hướng. Ta bỗng nhiên cảm thấy như bị dao cứa, những cơn gió cắt vào da thịt ta cũng như Sesshomaru. Mùi máu bắt đầu nồng lên.
Có vẻ người khảo nghiệm không muốn giết chúng ta nên cơn gió gây ra vết thương dù sâu nhưng chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng nhiều đến sự linh hoạt của cơ thể. Ta hoàn toàn không nghe được bất kì thứ gì thì cũng chẳng thể theo âm thanh mà phán đoán phương hướng của những cơn gió mà tránh. Không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, làm sao để tránh? Ta bắt đầu nhớ lại những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sesshomaru-ta-yeu-nguoi-co-duoc-khong/3053165/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.