Cậu muốn cúi xuống nhìn xem, nhưng bởi vì đang phải ôm em thỏ bông to bự nên tay chân lóng ngóng, hơn nữa tầm nhìn phân nửa đều bị cái đầu bự của thỏ bông che khuất, cho nên đành phải cầu cứu sếp “Sếp, có cái gì đó vướng ở quần của tôi.”
Ôn Nhã Nho còn chưa kịp nhìn kĩ, tiếng trẻ con non nớt đã vang lên “Anh trai thật ngốc, em mới không phải cái đồ vật gì đó, em là người!”
Sau khi cố gắng cúi xuống, cậu cuối cùng nhìn thấy nơi thanh âm phát ra, là một bé gái nhỏ, mới chỉ tầm bốn, năm tuổi gì đó, mái tóc thật dài buộc đuôi ngựa, mặc một bộ váy đáng yêu màu vàng, thêm cả balo nhỏ hình gấu con.
Sếp cúi thấp xuống hòa ái hỏi “Em gái nhỏ, bọn anh có thể giúp gì?”
Cô bé quay qua nhìn, sau khi thấy Ôn Nhã Nho, hai mắt liền sáng ngời long lanh, lập tức buông ống quần Bạch Hạo Lãng, quay qua ôm cánh tay Ôn Nhã Nho, đáng thương nói “Anh đẹp trai, em không tìm thấy mẹ.”
“Tiểu sắc nữ!” Bạch Hạo Hạo bất bình lèm bèm, cậu cũng không quên khi nãy bị nhóc này mắng ngu ngốc. Hừ, cậu ngốc chỗ nào?
Cô bé tai thính nghe vậy liền híp mắt nhìn Bạch Hạo Lãng, làm cái mặt quỷ, rồi mới lại quay sang nói với Ôn Nhã Nho “Anh đẹp trai, anh giúp em tìm mẹ được không?”
“Được.” Ôn Nhã Nho xoa đầu cô bé, cẩn thận hỏi “Em lúc nào với ở chỗ nào liền phát hiện không thấy mẹ?”
Nghiêng đầu hồi tưởng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156752/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.