Rất nhanh, một tuần làm việc bận rộn lại qua đi, cậu vẫn không nhận được điện thoại hay tin tức gì từ Tiểu Lâm, cậu cũng không biết như vậy là tốt, hay là không tốt nữa.
Trong thời gian này, cậu vẫn đưa Mạc Hải Văn theo trợ giúp, tuy rằng cậu ta đã hoàn toàn quen với tác phong làm việc trong công ty, nhưng tiền bối cậu đây vẫn muốn trong thời gian ngắn này ‘bồi dưỡng’ hậu bối, bởi vì, nhìn người ta dưới trướng mình dần dần dung nhập với công ty, cậu cảm thấy có một loại cảm giác thành công rất thích.
Nhưng mà, điều duy nhất khiến cậu bất mãn chính là Mạc Hải Văn cậu ta rõ ràng đã bị Lâm Húc dạy hư, đối với tiền bối cậu đây chẳng những từ trước đã không có cái gọi là ‘tôn kính’, bây giờ còn thêm mở miệng liền kêu cậu Tiểu Bạch a Tiểu Bạch, còn cùng Lâm Húc đứng chung chiến tuyến, thường xuyên cãi nhau chí chóe với cậu.
Kiểm tra lại văn kiện vừa đánh xong, sau khi phát hiện không có vấn đề gì, cậu mới đem lưu lại, truyền qua mạng nội bộ công ty tới các phòng ban đồng nghiệp.
Vừa mới bấm chuyển tài liệu, điện thoại liền vang lên, thấy tên người gọi hiện trên màn hình, cậu bất đắc dĩ thở dài: Cái gì đến sẽ đến, muốn tránh cũng chả được.
“Tiểu Lâm?”
“Hạo Lãng, hôm đó thực có lỗi. Nếu chiều nay anh rảnh, không bằng cùng nhau ăn cơm trưa, được không?” Nghe tiếng của Tiểu Lâm, cậu đột nhiên cảm thấy thật xa lạ.
Ngừng công việc trên tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156749/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.