Sau khi tỉnh ngủ, cậu lập tức bỏ cái ý niệm từ chức mới chợt lóe, bởi vì cậu cảm thấy cậu không thể mất công việc này, trước chưa nói nền kinh tế đang không tốt, quan trọng hơn là công việc này tiền lương so với nơi khác cao hơn không ít, hơn nữa đồng nghiệp ở chung rất tốt, sếp lại hiền. Huống hồ, hôm đó sếp cũng không mắng cậu đánh cậu, cũng không có tức giận, chỉ cần cậu chịu trách nhiệm mà thôi.
Nếu trốn không xong, cũng không nghĩ trốn tránh người ta mà mất việc, nói như vậy, cậu đành chịu trách nhiệm với người ta.
Tuy rằng sếp là đàn ông, nhưng tính tình tốt, gia thế tốt, hắn cũng không tính là có hại. Dù sao, cậu đang FA, sếp cũng FA, như vậy cậu liền cùng sếp cũng tốt lắm.
Bất quá, nuôi sếp hẳn là tốn tiền đi, này phải làm sao đây? Ngày thường, cậu sau khi được phát lương luôn rất nhanh đã cháy túi, hiện tại phải nuôi thêm một người, thật sự là…haiz
Đột nhiên, linh quang chợt lóe, cậu vỗ trán, rồi vui tươi hớn hở, cười vô cùng sáng lạn.
A, cậu vì sao lại quên sếp hắn cũng có tiền nha, chỉ cần hắn nộp tiền lương cho cậu quản lí, không phải vấn đề đã được giải quyết rồi sao? Ừm, vậy sau khi tan việc, trước khi nói cho sếp biết cậu quyết định sẽ chịu trách nhiệm với hắn, phải cùng hắn thảo luận vấn đề này đã. Nếu sếp không muốn, vậy cậu chỉ có thể thẳng thắn rằng cậu nuôi không nổi hắn, ách, sẽ không bị mắng hay bị đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156745/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.