Hả?
Bạch Hạo Lãng trừng to mắt, mặt đỏ lừ chối “Ai muốn ngủ cùng anh chứ!”
“Em nha.” Ôn Nhã Nho tỏ vẻ đương nhiên.
“Tôi, tôi chưa từng nói thế. Hơn nữa, như vậy cũng quá nhanh rồi.”
Bạch Hạo Lãng nghĩ muốn đoạt lại quần áo về nhưng lại bị tránh mất, hơn nữa còn bị người ta ôm vào lòng, nghiêm túc nói “Chúng ta là người yêu, lại đã ở chung, ngủ cùng nhau thực bình thường nha.”
Bạch Hạo Lãng xấu hổ đến nỗi không nói nên lời, chỉ có thể trừng hắn.
“Em đã không nói gì chứng tỏ đồng ý rồi nha.” Ôn Nhã Nho cười đến sáng lạn kéo người ta vào phòng, để cậu cùng soạn quần áo.
Tuy rằng quần áo của hắn không ít, nhưng bởi vì tủ của hắn rất lớn, chỉ cần xếp gọn lại liền có thể bỏ quần áo của Bạch Hạo Lãng vào cùng.
Bận rộn trong chốc lát, hai người rất nhanh liền sắp xếp ổn thỏa, hơn nữa cũng mất cả buổi sáng rồi, bọn họ liền quyết định ra ngoài ăn trưa xong liền quay về công ty đi làm, bởi vì trên đầu bây giờ vẫn còn rất nhiều việc chưa xong.
Bạch Hạo Lãng vốn vì được trở lại công ty liền rất hưng phấn không thôi, mãi sau bị Ôn Nhã Nho trấn an bắt ngồi im.
“Sếp, anh vào trước đi, chờ chuẩn bị tốt tâm lí tôi mới vào.” Bạch Hạo Lãng đủn đủn khuyên sếp đi trước.
Nhíu mày, Ôn Nhã Nho rõ ràng còn muốn nói gì cái gì, nhưng người nào đó không cho hắn cơ hội nói chuyện, đẩy đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156742/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.