Sau khi cùng nhau trải qua lễ tình nhân ngọt ngào như mật, cuộc sống trở lại như những ngày thường khác, cậu vào công ty sau sếp, mà một bước vừa đặt vào cửa công ty liền nghe thấy Lâm Húc vẻ mặt đen tối nhìn về phía sếp “Sếp, tôi đã biết tiểu bạch thỏ đã chui đầu vào lưới, anh thế nhưng vẫn giấu diếm, mau mau giải thích, chuyện là như nào?”
Sếp nghe vậy gợi lên khóe miệng, phát ra tiếng cười sung sướng, ý cười bỗng chốc đong đầy đáy mắt “Cậu nói xem?”
“Này là thành công lớn nha, như vậy sếp phải mời cơm bọn tôi!”
Trong nháy mắt, mọi người cũng ồn ào, nhao nhao hết cả lên.
“Phải là buffet!” Đồng sự ất đề nghị.
“Đừng nói ngốc thế! Một bữa cơm sao có thể đủ bồi thường công lao chúng ta cố gắng phối hợp nha, ít nhất phải mời chúng ta một tuần cơm trưa!” Đồng sự bính lắc lắc ngón trỏ, to mồm nói.
“Đúng rồi!” Đồng sự giáp phụ họa.
Nhưng mà, trong nháy mắt, cậu thế nhưng cảm thấy rùng cả mình.
Mọi người đang nói cái gì vậy? Gần đây công ty nhận được hợp đồng lớn nào sao? Quảng cáo sữa bột trẻ con vừa mới hoàn thành, hợp đồng mới còn chưa có đi.
Cậu nhướng mày, khó hiểu hỏi “Công ty chúng ta mới nhận hợp đồng quảng cáo ‘tiểu bạch thỏ’ sao? ‘Tiểu bạch thỏ’ là sản phẩm gì? Là thỏ thật hay thỏ bông?”
Một giây, hai giây… Ách, vì sao tất cả mọi người đều không nói gì?
Đem ánh mắt khó hiểu nhìn về phía sếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156737/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.