Người cũng không khó tìm lắm, tuy bà không nhớ rõ Lưu Dân Nhiễm là ai, nhưng ở trên tay người đó có một tập tài liệu tên là "Chuyển giao nhân sự của phòng thiết kế".
Mẹ Đàm khi tìm thấy được Túc Duy An, đó là lúc cậu đang bận há miệng thật to để ăn canh.
Một cái đầu nhỏ màu xám, là màu tóc thường được các thiếu niên hư hỏng nhuộm... Đàm Tự vậy mà thích như thế sao? Sắc mặt của bà không vui, đưa ngón tay lên miệng, che hờ khuôn mặt của mình rồi bước vào phòng thiết kế một cách rất tự nhiên.
Đang là giờ nghỉ trưa, phòng thiết kế bây giờ không có nhiều người, chỉ còn vài nhân viên đang ăn cơm trưa ở bên trong, thế nên cũng không có ai chú ý tới bà.
Đến khi nhìn ở phía chính diện, trong lòng của mẹ Đàm mới nhảy dựng lên 一一 thằng nhóc cầm thú kia không phải đi tìm một đứa nhỏ chưa thành niên đấy chứ?
Một cậu bé trắng trẻo, mềm mềm, có vẻ ngoài khiến người khác phải thương, trong miệng còn đang ăn từng miếng nhỏ.
Bình tĩnh, bình tĩnh nào, mẹ Đàm tự nói với chính mình, Đàm Tự có nổi điên thế nào cũng sẽ không tuyển lao động là trẻ em đâu, nếu không sẽ bị khiếu nại mất.
Đôi mắt đen nhánh của cậu bé vừa mới nhìn lên phía trước thì bắt gặp ngay ánh mắt đánh giá của mẹ Đàm.
Khi mẹ Đàm nhìn thẳng gương mặt của cậu, không rõ tại sao lại cảm thấy có chút quen mắt.
Túc Duy An đột nhiên bị sặc, cậu vội vàng đặt bát xuống, lấy khăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-luc-nao-cung-treu-choc-toi/295470/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.